Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Bí quyết của người sáng lập Hyundai: Việc khó giao nhân viên cũng không cho thời gian dài, bạn sẽ kích thích tính lười biếng của họ!

“Với tôi, khi giao việc cho nhân viên, dù khó khăn mấy cũng không cho thời gian dài. Vì nếu cho họ thời gian dài thì họ sẽ lùi đến ngày mai, ngày kia, khi có việc khác thì lại vội vàng cuống lên và cuối cùng là than phiền về công việc. Như vậy, kết quả chẳng ra gì cứ nối tiếp nhau mà đến”, ông Chung Ju Yung, người sáng lập ra Tập đoàn Hyundai nhận định.

Thành bại cuộc đời chính là ở hành động và thời gian

Hyundai là một trong những tập đoàn kinh tế hàng đầu Hàn Quốc. Sự thành công của Hyundai ngày nay có sự đóng góp không nhỏ từ vị Chủ tịch quá cố Chung Ju Yung. Một trong những bài học mà vị chủ tịch này để lại cho hậu thế, đó là cách sử dụng thời gian, bởi, như ông từng đúc kết, mọi thành bại cuộc đời đều bắt nguồn từ đó.

Trong hồi ký của mình, Chủ tịch Chung Ju Yung nhớ lại thời điểm năm 1962 khi ông xây dựng nhà máy sản xuất xi măng Danyan.

“24 tháng trời kể từ ngày khởi công cho đến ngày hoàn công, cuối tuần nào tôi cũng bắt tàu đêm ở ga Chongrangri xuống công trường. Thưở ấy, công nhân nhà máy gọi tôi là “con hổ”, cứ chiều thứ 6 họ lại hỏi nhau: “Hổ đến chưa?”.

Chủ nhật hàng tuần, tôi đều gọi điện đốc thúc, thỉnh thoảng còn kiểm tra cụ thể. Có lần 1 nhân viên thi công chứ không phải là người có trách nhiệm trả lời điện thoại nhấc máy và trả lời không biết, tôi bực quá hét to khiến anh ta hoảng sợ bỏ chạy và quên cả gác ống nghe. Cứ mỗi lần đến giờ tôi xuất hiện ở công trường là có ai đó nói to “lệnh báo động tấn công”. Họ đều sợ tôi vì tôi đốc thúc công trình quá gắt gao”, trích hồi ký ông Chung Ju Yung.

Vị chủ tịch này cho biết bẩm sinh ông vốn ghét những người lười biếng. Ông cho rằng con người luôn muốn mình lười nhác ở một mức vừa phải nào đó, muốn vui ở một mức vừa phải nào đó và muốn thoải mái ở một mức vừa phải nào đó. Tuy nhiên, không gì lãng phí bằng để thời gian trôi đi mà không làm gì cả và điều này đặc biệt đúng với doanh nghiệp.

“Có hành động thì mới có kết quả. Chỉ tập trung những người có đầu óc thông minh lại ngồi với nhau và suy nghĩ không thôi thì doanh nghiệp không thể lớn mạnh được. Phải hành động”, ông Chung đúc kết.

Đơn giản như chuyện bạn muốn gặp một ai đó. Thử so sánh giữa hai sự việc: cùng với suy nghĩ là hành động tức thời đứng dậy đi gặp với việc nghĩ nhưng chần chừ trong hành động và một tiếng đồng hồ sau mới thực hiện. Tuy không thấy được sự khác nhau mà khoảng thời gian một tiếng đồng hồ ấy mang lại nhưng sự khác nhau của việc thực hiện ngay và một tiếng đồng hồ sau mới làm lại rõ ràng, nói quyết định đến sự thành bại của công việc.

Nhờ đó, thời gian thi công nhà máy xi măng Danyan đã rút bớt được 6 tháng, đến tháng 6.1964 đã hoàn công và năm 1971 thì trở thành CTCP xi măng Hyudai, góp phần nội địa hoá xi măng và giảm giá sản phẩm thành trên thị trường.

Việc khó giao nhân viên cũng không cho thời gian dài

Người sáng lập ra Hyundai còn áp dụng cách quản lý thời gian rất chặt với nhân viên khi giao công việc. Bởi ông hiểu với bản tính con người, nếu không đặt họ vào hoàn cảnh rất rút, sẽ kích thích tính lười biếng của họ.

Trong hồi ký của mình, ông viết: “Với tôi, khi giao công việc cho nhân viên dù khó khăn đến mấy cũng không cho thời gian dài. Vì nếu cho họ thời gian dài thì họ sẽ lùi đến ngày mai, ngày kia, khi có việc khác thì lại vội vàng cuống lên và cuối cùng là than phiền về công việc. Như vậy, kết quả chẳng ra gì cứ nối tiếp nhau mà đến”.

Không chỉ đốc thúc những nhân viên ở công trường xây dựng, mỗi ngày ông Chung Ju Yung đều đến công xưởng công nghiệp nặng, có ngày đến 2 lần.

“Có nhân viên đã hồn phi phách tán vì cứ nghĩ là hôm nay tôi đã đến nên ngày mai mới quay lại, do đó đã để công việc đến hôm sau mới làm. Chính nhờ việc kiểm tra và huấn luyện nghiêm khắc, sự đốc thúc không mệt mỏi mới có được Huyndai sau này”, ông viết.

Đối với những chuyến công tác nước ngoài, ngược với các công ty ngoại quốc thường cho nhân viên đến sớm để thích ứng với múi giờ nhằm đảm bảo tinh thần minh mẫn, Hyundai thường đến sát ngày để tiết kiệm thời gian.

“Chúng tôi không như vậy. Chúng tôi đến ngay ngày hôm ấy, vừa đến là bước vào bàn hội nghị và chẳng quan tâm đến chuyện khác biệt về múi giờ, lấy lại tinh thần và làm việc, kết quả vẫn thành công xuất sắc”, ông Chung cho hay.

Trên thực tế, dù là Chủ tịch nhưng ông Chung cũng không ngoại lệ. Trở về sau những chuyến công tác châu Âu hoặc Mỹ kéo dài hàng tuần nhưng hôm sau ông đã đi làm ngay. Ông bảo, không phải ông không mệt, nhưng vì để trở thành một nhà kinh doanh trong tương lai thì không thể không huấn luyện chính mình và nhân viên.

“Sự đốc thúc hàng ngày của tôi chính là động lực thúc đẩy cho nhân viên, cho chính tôi, xã hội và đất nước tôi ngày càng đổi mới. Ngày nay, những người đóng vai trò chủ chốt tại Hyundai không có ai là chưa từng oằn lưng làm việc tại công trường xây dựng. Ở những công trình, họ được rèn luyện, và tôi tin rằng những người có kiến thức và ý chí tiến thủ thì việc nào cũng có thể làm được”, ông Chung Ju Yung viết.

Đức Minh

Theo Trí thức trẻ

SCIC có thể thành “siêu ủy ban” quản vốn Nhà nước tại doanh nghiệp

Phó thủ tướng Vương Đình Huệ vừa có chỉ đạo về việc thành lập cơ quan chuyên trách làm đại diện chủ sở hữu đối với doanh nghiệp Nhà nước và vốn Nhà nước tại doanh nghiệp, do Bộ Kế hoạch và Đầu tư cùng Bộ Tài chính đề xuất.

Theo Phó thủ tướng, tại cuộc họp bàn về đề án mới đây, về cơ bản, các bộ thống nhất về quan điểm, mục tiêu, nhiệm vụ tại đề án của Bộ Kế hoạch và Đầu tư về thành lập cơ quan chuyên trách làm đại diện chủ sở hữu đối với doanh nghiệp Nhà nước và vốn Nhà nước tại doanh nghiệp.

Chính phủ nhìn nhận, việc tách chức năng đại diện chủ sở hữu phần vốn Nhà nước tại doanh nghiệp không làm giảm vai trò, mà tạo điều kiện cho các bộ, cơ quan ngang bộ trong việc nâng cao hiệu quả chức năng quản lý Nhà nước đối với doanh nghiệp Nhà nước và doanh nghiệp có vốn Nhà nước.

Trên cơ sở ý kiến của Ban Cán sự đảng Bộ Tài chính, Phó thủ tướng Vương Đình Huệ giao Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư chủ trì, phối hợp với Bộ trưởng Bộ Tài chính, lãnh đạo các bộ: Nội vụ, Tư pháp và Văn phòng Chính phủ nghiên cứu, bám sát theo đúng các quy định của Luật Quản lý, sử dụng vốn Nhà nước đầu tư vào sản xuất kinh doanh tại doanh nghiệp, để hoàn thiện đề án theo hai mô hình cơ quan chuyên trách.

Thứ nhất, mô hình cơ quan chuyên trách là ủy ban thuộc Chính phủ, với hai phương án.

Phương án 1, thành lập mới cơ quan chuyên trách trên cơ sở điều chuyển cán bộ tại các bộ, ngành liên quan, bổ sung một số nhân sự đủ điều kiện từ Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC), bảo đảm không làm tăng biên chế theo tinh thần Nghị quyết số 39-NQ/TW của Bộ Chính trị.

Theo đó, cơ quan chuyên trách quản lý danh mục khoảng 30 tập đoàn kinh tế, tổng công ty Nhà nước và doanh nghiệp có vốn Nhà nước quy mô lớn, trong đó bao gồm SCIC là đầu mối độc lập để quản lý và thoái vốn tại các công ty cổ phần Nhà nước không cần nắm giữ. Đây là phương án chính.

Phương án 2, nâng cấp SCIC thành ủy ban quản lý vốn Nhà nước đầu tư tại doanh nghiệp để quản lý doanh nghiệp 100% vốn Nhà nước và doanh nghiệp có vốn Nhà nước.

Thứ hai, mô hình cơ quan chuyên trách là doanh nghiệp, nhằm tăng cường, củng cố, kiện toàn SCIC là doanh nghiệp trực thuộc Chính phủ làm chức năng đại diện chủ sở hữu (tăng địa vị pháp lý, nhân lực); trong đó làm rõ đầu mối quản lý danh mục công ty cổ phần do SCIC hiện đang quản lý và các công ty cổ phần mà các bộ, ngành, địa phương sẽ bàn giao trong thời gian tới.

Phó thủ tướng đã giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư chủ trì với các bộ tập trung phân tích ưu, nhược điểm của từng mô hình, phương án một cách toàn diện, khách quan, trung thực, với tinh thần không chờ đến 2020 mới kết thúc chuyển giao quyền đại diện chủ sở hữu vốn Nhà nước từ các bộ, địa phương về cơ quan chuyên trách; đồng thời bảo đảm thống nhất với đề án do Ban Kinh tế Trung ương đang chủ trì, sẽ trình hội nghị Trung ương 5, khóa 12 tới.

Phó thủ tướng yêu cầu các bộ ngành nói trên phải hoàn thiện đề án để báo cáo, trình Thủ tướng trước ngày 7/4 tới.

Theo Song Hà

VnEconomy

PCI sẽ có thêm chỉ số về ô nhiễm môi trường

Để phù hợp với những thay đổi nhanh về môi trường kinh doanh trong đánh giá chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI), Phòng Thương mại và Công nghiệp VN (VCCI) dự kiến sẽ bổ sung hệ thống chỉ số thành phần của PCI, trong đó ô nhiễm môi trường là một trong những vấn đề được cân nhắc.

Ông Đậu Anh Tuấn - Trưởng Ban Pháp chế VCCI, Giám đốc Dự án Nâng cao năng lực cạnh tranh cấp tỉnh cho biết như vậy.

Ngoài ra, theo ông Tuấn, các vấn đề khác cũng được xem xét gồm: an toàn, an ninh trật tự và bảo vệ tài sản nhà đầu tư; giải quyết tranh chấp của DN; phát triển bền vững, khoa học công nghệ... “Đây có thể là những chỉ số mới, cũng có thể là những chỉ tiêu phụ nằm trong các chỉ số hiện có” - ông Tuấn cho biết.

Theo Cảnh Kỳ

Tiền phong

Giá sàn vé máy bay tuyến nội địa sẽ là 0 đồng?

Jetstar Pacific đề xuất giá sàn vé máy bay cho tuyến Hà Nội TPHCM là 1,1 triệu đồng, Vietnam Airlines đưa ra mức 1,54 triệu. Trong khi đó, Luật Hàng không năm 2006 quy định mức giá tối thiểu với tuyến nội địa là 0 đồng.

Khi được hỏi ý kiến về dự thảo Quyết định khung giá dịch vụ vận chuyển hàng không hạng vé phổ thông cơ bản, Jetstar Pacific và Vietnam Airlines đồng loạt đề xuất giá sàn. Tuy nhiên, trước khi Jetstar Pacific và Vietnam Airlines đưa ra mức đề xuất giá sàn với vé máy bay nội địa ở mức trên 1 triệu đồng/vé, chính 2 hãng này cũng thường xuyên tung khuyến mại với mức thấp hơn.

Kể từ khi phải chạy đua cùng Vietjet với các chương vé giá rẻ, thậm chí nhiều vé là 0 đồng, hiệu quả kinh doanh của cả 2 hãng hàng không này đều suy giảm. Trong đó, Jetstar Pacific hiện có mức lỗ lũy kế tới hơn 3.000 tỷ đồng. Ở chiều ngược lại, công ty dẫn đầu về bán vé giá rẻ và nổi tiếng với những tấm vé 0 đồng lại báo lãi sau thuế tới 2.500 tỷ đồng cho năm 2016.

Cùng với phân tích của Vietnam Airlines trong bản kiến nghị (với dữ liệu áp dụng giá sàn, nới trần đồng thời tăng giá 5% thì doanh thu sẽ có thêm 2.500 tỷ đồng sau 1 năm), ý nghĩa của kiến nghị giá sàn là khá rõ ràng. Tuy nhiên, nếu theo đúng quy định của Luật để tính toán và áp dụng giá sàn cho phù hợp sẽ là một bài toán rất thú vị, vì rút cục giá sàn sẽ là 0 đồng.

Thứ nhất, mỗi hãng hàng không sẽ có một cấu trúc về chi phí khác nhau. Vì vậy mới có mức giá mà Jetstar Pacific đưa ra là 1,1 triệu đồng, còn Vietnam Airlines là 1,54 triệu. Trong khi đó, Vietjet hiện có mức bán thấp nhất là 0 đồng (chưa kể phụ phí) mà vẫn có lãi lớn. Việc thỏa mãn đồng thời tất cả các hãng về giá sàn là điều không thể và cần có mức chi phí hiệu quả nhất, cân bằng với lợi ích của người tiêu dùng thì 0 đồng là mức nên được lựa chọn.

Thứ hai, Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Hồng Trường cho biết tại họp báo Chính phủ vừa diễn ra, theo Luật Hàng không dân dụng Việt Nam 2006, giá dịch vụ vận chuyển hành khách nội địa hạng phổ thông do Bộ Tài chính quy định khung giá với mức giá tối thiểu bằng 0.

Thứ ba, việc bán vé với giá 0 đồng không đồng nghĩa với việc bán lỗ mà chỉ là thủ thuật kinh doanh trong ngành hàng không. Bản chất việc bán 0 đồng không đi kèm với chất lượng dịch vụ kém hay thua lỗ mà đơn thuần là đặc điểm của mô hình kinh doanh.

Nếu bỏ đi các mức giá kiểu 0 đồng, 1 đồng… để áp dụng giá tối thiểu kiểu 1,1 triệu đồng hay 1,54 triệu đồng thực tế là xóa bỏ một mô hình kinh doanh hiện đại, đem lại quyền lợi cho người tiêu dùng và đưa ngành hàng không trở về thời lạc hậu trước đây.

Điều này có thể thấy rõ ràng ở việc cùng bán vé 0 đồng thì Jetstar Pacific lỗ nặng còn Vietjet thì lãi đậm. Nói cách khác, mức giá 0 đồng là đặc điểm và là mức giá đặc trưng của ngành hàng không giá rẻ nên rất khó để hủy bỏ, áp mức giá sàn bạc triệu như đề xuất.

Thứ tư, vấn đề cuối cùng là bán bao nhiêu vé 0 đồng thì bị coi là phá giá? Đây là câu hỏi không dễ trả lời bởi hãng bán ít vé giá rẻ vẫn lỗ, còn bán nhiều hơn vẫn lãi là do cách vận hành kinh doanh của từng hãng. Vì thế, việc giám sát điều này trên thực tế là khó khả thi khi chưa có hậu quả thấy rõ được (tất cả cùng lỗ và chất lượng dịch vụ toàn ngành hàng không đi xuống vì chỉ tập trung cạnh tranh giá).

Và nói như một chuyên gia có kinh nghiệm lâu năm trong ngành hàng không, nếu việc bán vé 0 đồng theo mô hình hợp lý vẫn có lãi, thì việc áp giá sàn với mức cả triệu đồng để giúp cho các hãng vận hành kém hiệu quả bớt lỗ hoặc có lãi sẽ là hành động không công bằng với người tiêu dùng. Người mua không có nghĩa vụ phải trả tiền cho việc vận hành kém hiệu quả của hãng hàng không, họ cần được đem đến lựa chọn tốt nhất.

Hoàng Ly

Theo Trí thức trẻ

“Made in China 2025”, tham vọng người Trung Quốc và câu chuyện kinh tế Việt Nam

2 năm trước, tháng 5/2015 chiến lược “Made in China 2025” ra đời nhằm thay đổi triệt để bộ mặt công nghiệp Trung Quốc. Chiến lược 10 năm có thể là quyết sách tốt đối với ngành công nghiệp nước này, tuy nhiên, nó cũng đồng thời khiến các nước khác, trong đó có Việt Nam phải lo ngại.

Tham vọng của Made in China 2025

Ngày 19/5/2015, chính quyền Trung Quốc đã công bố kế hoạch “Made in China 2025” nhằm thúc đẩy ngành công nghiệp sản xuất nước này trong vòng 10 năm tới.

Chiến lược được ra đời trong thời điểm các nhà máy Trung Quốc đang gặp nhiều khó khăn vì nhu cầu giảm, nền kinh tế trong nước tăng trưởng chậm lại và sự cạnh tranh ngày càng gay gắt của các nền kinh tế đang phát triển trong khu vực.

Tân Hoa Xã cho biết Quốc vụ viện Trung Quốc đề ra 9 ưu tiên để đưa nước này thành “cường quốc sản xuất của thế giới”, bao gồm tăng cường đổi mới, tích hợp công nghệ thông tin với sản xuất, quảng bá nhãn hiệu Trung Quốc, khuyến khích sản xuất xanh, tái cơ cấu các ngành sản xuát, quốc tế hoá sản xuất...

Chính phủ Trung Quốc cam kết đầu tư để phát triển 10 ngành công nghệ cao như chế tạo người máy, thiết bị hàng không không gian, xe hơi sử dụng năng lượng mới, vận tải công nghệ cao, tàu và thiết bị hàng hải công nghệ cao, y dược sinh học...

Theo đó, nhiều trung tâm đổi mới sản xuất sẽ được xây dựng. Hiện, con số này được đề xuất là 15 trung tâm đến năm 2020 và sẽ mở động thành 40 vào năm 2025.

“Bắc Kinh sẽ tăng chi phí nghiên cứu phát triển từ 0,88% doanh số sản xuất trong năm 2013 lên 1,68% vào năm 2025”, Tân Hoa Xã cho hay.

Rủi ro tiềm ẩn đối với nền kinh tế Việt Nam?

Sau khi ra đời và được áp dụng, “Made in China 2025” đã vấp phải nhiều chỉ trích của các doanh nghiệp nước ngoài.

Phòng Thương mại Liên minh châu Âu ở Bắc Kinh ngày 7/3 vừa qua đã công bố một bản báo cáo dài chỉ trích việc các doanh nghiệp ngoại bị đối xử bất công, cảnh báo về các khoản trợ cấp của Bắc Kinh có thể tạo ra mức dư thừa công suất lớn trong một số ngành công nghiệp.

Một ví dụ về sự bất công được chỉ ra là việc các doanh nghiệp châu Âu buộc phải chuyển giao công nghệ cho Trung Quốc mới được tiếp cận thị trường.

“Giới doanh nghiệp châu Âu đang đối mặt với áp lực lớn là phải chuyển giao công nghệ tiên tiến để đổi lấy quyền tiếp cận ngắn hạn vào thị trường”, báo cáo của Phòng Thương mại EU viết.

Nhưng các doanh nghiệp châu Âu không phải là đối tượng duy nhất bị ảnh hưởng bởi chiến lược tham vọng của Bắc Kinh.

“Lộ trình của Trung Quốc là thay thế công nghiệp giá rẻ tiêu hao nhiều năng lượng, gây ô nhiễm môi trường. Đến năm 2025, họ dự kiến hàm lượng công nghệ cao chiếm trong 1 sản phẩm sản xuất được phải là 70%. Do đó những công nghệ thải loại của Trung Quốc sẽ tìm cách chuyển sang các nước khác, Việt Nam có thể nằm trong số đó. Đấy là rủi ro rất lớn”, TS. Lương Văn Khôi, Phó GĐ Trung tâm thông tin và Dự báo kinh tế - xã hội Quốc gia (Bộ KHĐT) cho biết.

TS. Lương Văn Khôi cũng cho biết thêm hiện Trung Quốc đang có những chính sách cắt giảm, đóng cửa các nhà máy nhiệt điện sử dụng than.

“Khả năng họ sẽ chuyển những nhà máy này sang Việt Nam. Thời gian qua đã có những dự án Trung Quốc ‘lọt’ vào Việt Nam. Chúng ta cần phải theo dõi sát sao, nếu không Việt Nam có nguy cơ trở thành bãi rác thải loại của nước khác”, TS. Khôi nói.

Quý I/2017, số liệu của Cục Đầu tư nước ngoài (Bộ KHĐT) cho biết vốn FDI từ Trung Quốc vào Việt Nam đã vượt qua Nhật Bản, Mỹ, và nhiều quốc gia khác, chỉ đứng sau Hàn Quốc và Singapore.

Cụ thể, 3 tháng đầu năm Việt Nam nhận được hơn 823 triệu USD từ Trung Quốc với 58 dự án đăng ký cấp mới và 177 lượt vốn góp mua cổ phần. Số vốn này tăng khá mạnh so với con số 290 triệu USD của cùng kỳ năm ngoái.

“Liệu đây có phải là dấu hiệu cho những hành động trong chiến lược Made in China 2025?”

“Tôi nghĩ không nên loại trừ bất cứ nguy cơ nào cả, nhất là khi họ đang tự khuyến khích đầu tư vào những ngành công nghiệp cao, việc dư thừa phải tìm cách thải loại là điều có cơ sở”, ông Khôi trả lời.

Do đó, vị TS của trung tâm dự báo kinh tế cho rằng cần phải cân nhắc kỹ đối với những dự án của Trung Quốc đầu tư vào, đồng thời, phải giám sát việc chuyển giao công nghệ đối với những dự án đã ký.

“Nhà máy phân đạm Hà Bắc là một ví dụ, chuyển giao không tốt, lắp đặt xong thì đắp chiếu”, TS. Lương Văn Khôi cho hay.

Đức Minh

Theo Trí thức trẻ

Khắc phục nghịch lý 'có tiền không tiêu được'

Mặc dù không đạt kế hoạch năm 2016 nhưng các bộ, ngành và địa phương đã giải ngân vốn ngân sách Nhà nước cao hơn nhiều so với năm 2015, với mức giải ngân tăng 26%.

Quyết tâm giải ngân vốn đầu tư công tới “phút... Giải ngân chậm và câu chuyện hiệu quả đầu tư... Đẩy nhanh giải ngân kế hoạch vốn đầu tư công Đầu tư công: Nêu rõ dự án sai phạm, xử... Tổ công tác của Thủ tướng kiến nghị khẩn trương...

Số liệu của Bộ Tài chính cho biết, năm 2016, các bộ, ngành và địa phương đã giải ngân được 231.569,47 tỷ đồng, đạt 92,3% kế hoạch vốn đã thông báo, tăng 26% so với năm 2015, trong đó các bộ, ngành Trung ương đã giải ngân 61.602,624 tỷ đồng, đạt 93,9% kế hoạch; các địa phương giải ngân 169.966,846 tỷ đồng, đạt 92,1% kế hoạch.

Có 20 bộ, ngành Trung ương và 18 địa phương giải ngân trên 95% kế hoạch, trong đó có 7 bộ, ngành giải ngân 100% kế hoạch được giao. Ngoài ra còn có 4 bộ, ngành và 27 tỉnh giải ngân vượt kế hoạch vốn nước ngoài năm 2016 được giao.

Tuy nhiên việc giải ngân vốn trái phiếu Chính phủ chậm so với kế hoạch đề ra. Năm 2016, các bộ, ngành và địa phương mới giải ngân được 31.996,321 tỷ đồng, đạt 67,4% kế hoạch (trong khi năm 2015 đạt 75% kế hoạch).

Việc triển khai giải ngân vốn đầu tư công, đặc biệt là vốn ngân sách Nhà nước đã góp phần hỗ trợ cho tăng trưởng kinh tế năm 2016, giải quyết việc làm cho người lao động và bảo đảm an sinh xã hội. Kết quả trên là nỗ lực lớn của các cấp, ngành và địa phương trong việc thực hiện Nghị quyết số 60/NQ-CP của Chính phủ về những nhiệm vụ, giải pháp đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và Công điện số 2144/CĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ yêu cầu đẩy nhanh giải nguồn vốn này.

Năm 2016 là năm đặc biệt khi Chính phủ và Thủ tướng Chính phủ đã phải ban hành hai văn bản liên quan tới đẩy nhanh việc thực hiện vốn đầu tư công. Trong 6 tháng đầu năm 2016, vốn ngân sách Nhà nước mới giải ngân đạt 29,6% kế hoạch năm 2016, vốn trái phiếu Chính phủ đạt 21,8% kế hoạch, đều là những mức rất thấp, ảnh hưởng trực tiếp tới tăng trưởng kinh tế, giải quyết việc làm cho người lao động. Mối lo không hoàn thành kế hoạch giải ngân, thậm chí giải ngân còn thấp hơn cả năm 2015 về số tuyệt đối luôn thường trực trong các cơ quan quản lý ngân sách ở Bộ Tài chính khi đây là năm đầu tiên cả nước thực hiện Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ XII.

Nguyên nhân là do chủ đầu tư lúng túng khi triển khai các thủ tục đầu tư theo các Luật Xây dựng (sửa đổi), Luật Đầu tư công, nhất là trong thực hiện Nghị định số 59/2015/NĐ-CP của Chính phủ về quản lý đầu tư xây dựng.

Bên cạnh đó là các nguyên nhân chủ quan như chủ đầu tư dự án tập trung hoàn thiện thủ tục đối với dự án kéo dài từ năm 2015 sang nên chưa chủ động giải ngân vốn năm 2016; chủ đầu tư chuẩn bị dự án chưa tốt, phê duyệt chủ trương đầu tư và quyết định đầu tư dự án không sát thực tế, chậm trễ trong giải phóng mặt bằng, nhà thầu không đủ năng lực thi công; chủ đầu tư chưa tích cực, chậm lập, hoàn chỉnh hồ sơ thủ tục thanh toán các dự án đã được bố trí vốn trả nợ dự án công trình hoàn thành đưa vào sử dụng, dự án hoàn thành quyết toán…

Trước tình hình khó khăn trên, chỉ sau khi Chính phủ của Quốc hội khóa XIV thành lập được ít lâu, Thủ tướng Chính phủ đã quyết định thành lập Tổ công tác của Chính phủ chỉ đạo về giải ngân vốn đầu tư công do Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ làm Tổ trưởng.

Tổ công tác đã nhóm họp hai lần nhằm đánh giá tình hình và đề xuất các giải pháp tháo gỡ khó khăn trong giải ngân nguồn vốn đầu tư quan trọng này. Thêm vào đó, Thủ tướng Chính phủ đã dành thời gian trực tiếp nghe các bộ liên quan báo cáo về tình hình giải ngân vốn đầu tư công. Các phiên họp Chính phủ cũng thường xuyên cập nhật thông tin, thảo luận và thống nhất các biện pháp đẩy nhanh thực hiện các dự án sử dụng các nguồn vốn đầu tư công. Thậm chí, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ còn đặt ra vấn đề xem xét trách nhiệm của cán bộ chậm trễ, cản trở công tác giải ngân.

Cùng với quyết tâm của Chính phủ, nhiều địa phương trong cả nước cũng thành lập các tổ công tác chỉ đạo, tháo gỡ khó khăn trong giải ngân, thực hiện các dự án đầu tư trên địa bàn của mình.

Nhờ sự vào cuộc quyết liệt, kết quả giải ngân những tháng cuối năm có sự chuyển biến tích cực và khi kết thúc thời gian giải ngân năm 2016 theo Luật Đầu tư công, việc giải ngân vốn ngân sách Nhà nước tuy không đạt kế hoạch nhưng giải ngân vượt so với năm 2015.

Tiếp tục hoàn thiện pháp luật, đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công

Yêu cầu giải ngân kịp thời vốn đầu tư công tiếp tục được Chính phủ đặt ra tại Nghị quyết của phiên họp thường kỳ tháng 2/2017. Theo đó, Chính phủ yêu cầu Bộ KH&ĐT phối hợp với các bộ, ngành Trung ương, địa phương khẩn trương rà soát phương án phân bổ, tổng hợp báo cáo Thủ tướng Chính phủ giao kế hoạch đầu tư công trung hạn giai đoạn 2016 - 2020; đồng thời, báo cáo Thủ tướng Chính phủ Danh mục dự án các bộ, ngành Trung ương, địa phương đề xuất kéo dài kế hoạch đầu tư công năm 2016 sang năm 2017; giao kế hoạch vốn ngân sách Trung ương còn lại trước ngày 15/3/2017; khẩn trương phối hợp với các bộ chủ quản các chương trình mục tiêu giai đoạn 2016 - 2020 trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt từng chương trình mục tiêu trong tháng 3/2017.

Bộ trưởng Bộ KH&ĐT Nguyễn Chí Dũng cho biết, tính tới nay, các bộ, ngành Trung ương đã hoàn thành 13/14 nhiệm vụ đặt ra trong Nghị quyết số 60/NQ-CP về một số giải pháp đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công. Hiện nay, còn Bộ Xây dựng đã hoàn thành dự thảo việc sửa đổi, bổ sung Nghị định số 59/2015/NĐ-CP của Chính phủ về quản lý đầu tư xây dựng để xin ý kiến Chính phủ.

Theo Thứ trưởng Bộ Xây dựng Bùi Phạm Khánh, Nghị định thay thế cho Nghị định 59 sẽ tăng cường phân cấp, phân quyền về thẩm định các dự án dùng ngân sách nhà nước dưới 15 tỷ đồng cho các chủ đầu tư; toàn bộ vốn do TPHCM và Hà Nội tự quyết định đầu tư thì tự thẩm định không phải chuyển lên Bộ thẩm định; Bộ Công Thương có thể ủy quyền cho các tập đoàn kinh tế, tổng công ty trực thuộc thẩm định dự án B, C.

Về tổ chức lại ban quản lý dự án, ông Bùi Phạm Khánh cho rằng xu hướng chung là chuyển về ban quản lý chuyên ngành để quản lý chuyên nghiệp. Tuy nhiên, trước khi chuyển đổi, Nghị định mới cho phép chủ đầu tư tự quản lý hoặc thuê tư vấn giám sát.

Về lâu dài, Chính phủ cần phải kiến nghị Quốc hội sửa Luật Đầu tư công theo hướng phân cấp, phân quyền cho các bộ, ngành và địa phương thẩm định các dự án; nâng cao năng lực cơ quan ban quản lý dự án; xây dựng môi trường kinh doanh lành mạnh, thuận lợi, bình đẳng trong thu hút đầu tư từ các thành phần kinh tế tham gia đầu tư, xây dựng cơ sở hạ tầng xã hội...

Do đến ngày 31/7/2017 còn nhiều công trình, dự án thuộc kế hoạch năm 2016 chưa giải ngân hết kế hoạch vì các nguyên nhân khác nhau (hiện đã có 40/56 bộ, ngành Trung ương và 40/63 địa phương đề nghị kéo dài kế hoạch vốn năm 2016 sang năm 2017), Bộ KH&ĐT trình Chính phủ nguyên tắc, tiêu chí, đối tượng được phép kéo dài thời gian thực hiện, giải ngân vốn kế hoạch năm 2016 sang năm 2017.

Đối với nguồn vốn trong nước: Các bộ, ngành Trung ương không được giao vốn năm 2017 được kéo dài thời gian thực hiện, giải ngân vốn năm 2016 còn lại sang năm 2017 theo đề nghị của các bộ ngành. Còn bộ, ngành Trung ương và địa phương nào được giao vốn năm 2017 thì chỉ xem xét, kéo dài thời gian thực hiện, giải ngân vốn năm 2016 đối với 9 trường hợp: Vốn đối ứng cho các dự án ODA; các dự án không được giao vốn năm 2017 do đến ngày 30/9/2016 giải ngân dưới 30% kế hoạch năm 2016 được giao; các dự án phòng, chống, khắc phục thiên tai khẩn cấp; các dự án bố trí vốn đền bù, giải phóng mặt bằng mà phương án thực hiện đã được phê duyệt;… Thời gian thực hiện và giải ngân các khoản vốn kéo dài đến hết ngày 31/12/2017.

Đối với vốn nước ngoài: Không kéo dài thời gian thực hiện và giải ngân đối với các dự án giải ngân theo cơ chế tài chính trong nước.

Đối với vốn trái phiếu Chính phủ: Cho phép kéo dài toàn bộ số vốn này của năm 2016 đến hết ngày 31/1/2017 chưa giải ngân hết sang năm 2017 để tiếp tục thực hiện.

Theo Quốc Thanh

Chinhphu.vn

Việt Nam học được gì từ áp giá sàn vé máy bay ở các nước khác?

Tại một số nước trên thế giới, áp dụng giá sàn là một hình thức nhằm giảm cạnh tranh không lành mạnh, thúc đẩy sự phát triển bền vững của ngành hàng không. Tuy nhiên, tác dụng của việc này là một dấu hỏi lớn vì sau khi áp dụng, nhiều nước đã bãi bỏ.

Năm 2008, nhiều hãng hàng không Trung Quốc đã giảm giá liên tục từ 70 – 80% để thu hút khách hàng trong khi thị trường tăng trưởng chậm chạp. Theo thống kê của Cục Hàng không Trung Quốc (CAAC), trong 11 tháng đầu năm 2008, các hãng hàng không nước này đã mất hơn 7 tỷ nhân dân tệ (1 tỷ USD). Vì vậy, năm 2009, CAAC ấn định giá sàn trên 699 chuyến bay nhằm ngăn chặn cạnh tranh không lành mạnh, các hãng hàng không đã được yêu cầu không bán vé dưới 45% chi phí trực tiếp.

Chính sách này khiến cho giá vé máy bay nội của Trung Quốc thuộc vào mức cao trên thế giới. Theo một điều tra được công bố năm 2016, vé máy bay nội địa bình quân ở nước này là 13,1 USD/100 km, cao gấp 3,7 lần so với Hoa Kỳ và 5,6 lần so với Malaysia. Trong khi đó, giá vé đường bay quốc tế của Trung Quốc (không bị áp giá sàn) chỉ là 2,84 USD/km. Đến nay, chính sách giá sàn của Trung Quốc nay đã được hủy bỏ.

Trong khi đó, tại Indonesia, trước 2015, Chính phủ quy định mức giá sàn cho vé máy bay là 30% giá trần để phòng ngừa nguy cơ cạnh tranh giá quá thấp so với giá thành. Tuy nhiên, khi một loạt các sự cố hàng không của nước này diễn ra, 2007 EU đã cấm tất cả các hãng hàng không Indonesia bay đến EU. Đến cuối 2015, sau tai nạn của AirAsia, Chính phủ Indonesia đã tăng giá sàn lên 40% giá trần nhằm giúp tăng lợi nhuận của các hãng hàng không, cho phép họ chi tiêu nhiều hơn cho an toàn. Tuy nhiên, điều thú vị là Indonesia chưa cải thiện được mức độ an toàn bay nội địa, và ở mức thuộc hàng thấp nhất trên thế giới theo đánh giá của Airlineratings.com năm 2016.

Còn ở Ấn Độ, Chính phủ cho rằng giá vé máy bay không được điều chỉnh bởi Nhà nước vì chúng được xác định bởi sự tương tác của các lực lượng trên thị trường. Tuy nhiên, Chính phủ sẽ giới hạn mức giá trần để đảm bảo lợi ích tốt nhất cho người dân. Giá vé sàn sẽ phụ thuộc vào chi phí hòa vốn của mỗi hãng hàng không. Nhờ đó, mức giá vé nội địa của Ấn Độ ở mức 2,27 USD/km - ở mức thấp trên thế giới.

Tại Argentina, một trong số ít quốc gia không có hàng không giá rẻ, năm 2002, Chính phủ áp đặt mức giá sàn và giá trần cho vé máy bay nhằm ổn định ngành hàng không và đảm bảo lợi nhuận sau cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2001. Tuy nhiên, điều này khiến chi phí chuyến bay của Argentina quá cao, đứng 32 trong số 75 về giá (theo chỉ số giá hàng không tính bởi Kiwi.com).

Năm 2015, trung bình chỉ có 3/10 người Argentina lên các chuyến bay, thấp hơn rất nhiều so với các nước cùng khu vực như Brazil hay Colombia. Điều này khiến ngành hàng không tăng trưởng chậm trong một thời gian dài. Đến 2015, Chính phủ đã gỡ bỏ hạn chế giá trần và các hãng hàng không đang kỳ vọng giá sàn sẽ được loại bỏ vào năm 2017.

Bình luận về đề xuất giá sàn với vé máy bay nội địa, ông Nguyễn Xuân Thành, Giảng viên chính sách công, Đại học Fulbright Việt Nam nói: “Có hai lý do để đề xuất giá sàn đối với dịch vụ hàng không nội địa. Các doanh nghiệp bị cạnh tranh thì lo ngại đối thủ cắt giảm giá thấp hơn chi phí, thậm chí đưa ra mức giá thấp kỷ lục hay còn gọi là “cạnh tranh hủy diệt”, nhằm chiếm lĩnh thị trường. Cơ quan chức năng thì lo ngại các hãng cạnh tranh giá rẻ cắt giảm chi phí, không đảm bảo tiêu chuẩn dịch vụ, ảnh hưởng an toàn bay. Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy đặt giá sàn để giải quyết hai vấn đề này không phải là một chính sách tốt”.

Còn trả lời tại buổi họp báo Chính phủ diễn ra gần đây, Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Hồng Trường cho biết, Vietnam Airlines cũng có giá vé 0 đồng và đây là hình thức khuyến mại thông thường. Ông Trường tái khẳng định, cơ quan Nhà nước sẽ không bảo hộ cho bất cứ hãng hàng không nào.

Đinh Hồng Hạnh

Theo Trí thức trẻ

Bộ trưởng GTVT: Sao không cho hàng không giảm giá?

“Hãng hàng không có thể giảm giá vé được thì tại sao không cho giảm”, Bộ trưởng Bộ GTVT Trương Quang Nghĩa đặt vấn đề.

Sáng 7/4, Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa chủ trì buổi làm việc của Ban cán sự Đảng Bộ GTVT. Một trong những vấn đề được Bộ trưởng đề cập là việc quy định giá trần, giá sàn vé máy bay.

“Quan điểm của Bộ là không thay đổi quy định hiện nay về giá vé máy bay mà phải tăng cường hơn nữa vai trò quản lý nhà nước về điều hành bay. Hãng hàng không có thể giảm giá vé được thì tại sao không cho giảm. Công việc của quản lý nhà nước là kiểm tra kiểm soát xem việc giảm giá, tung giá rẻ, giá khuyến mại có đúng không, cách thức triển khai đã đúng quy định của pháp luật chưa?” – Bộ trưởng nói và nhấn mạnh: Cần phải thay đổi cách tiếp cận trong quản lý. Phải xuất phát từ hạ tầng, hạ tầng đáp ứng được đến đâu thì phải có giải pháp điều hành để bảo đảm an toàn, an ninh tối đa, bảo đảm chất lượng dịch vụ.

“Như ở nước ngoài, người ta khuyến khích bay máy bay lớn vào giờ cao điểm, còn máy bay nhỏ, bay giá rẻ phải chấp nhận bay giờ không đẹp. Hàng không đang tăng trưởng nóng, thời gian tới, vai trò quản lý nhà nước về hàng không phải phát huy hơn nữa, trong đó có việc quy định về giá dịch vụ, cần thu đúng, thu đủ, từ đó mới có nguồn lực để tái đầu tư cho hạ tầng…” – báo Giao thông dẫn lời Bộ trưởng.

Câu chuyện giá vé máy bay đang nóng lên trong những ngày gần đây, khi một hãng hàng không đề xuất áp dụng giá sàn. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng việc áp giá sàn là đi ngược lại quy luật thị trường, ảnh hưởng tới quyền lợi của người tiêu dùng, hạn chế cạnh tranh và sự phát triển của ngành hàng không.

Cũng tại buổi làm việc, liên quan đến vấn đề triển khai thu phí không dừng, Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa yêu cầu thực hiện 2 nguyên tắc: Không được vượt quá chi phí thu phí hiện nay của các nhà đầu tư BOT và không giới hạn nhà cung cấp dịch vụ.

Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa cũng đã chỉ đạo nhiều vấn đề quan trọng liên quan đến việc tăng cường giải ngân, quyết toán dự án; triển khai nhanh dự án cao tốc Bắc – Nam…

Theo Thu Hà

Chinhphu.vn

CEO Viettel: “Nhiều khi cơ hội đến nhờ chúng ta quá nghèo, không biết gì...”

Ông Nguyễn Mạnh Hùng – TGĐ Tập đoàn Viettel cho rằng chính việc nghèo hơn, không biết gì chính là cơ hội để Việt Nam có thể làm được điều thần kỳ trong cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 4.

Hội trường Diễn đàn “Cách mạng công nghiệp 4.0: Được và Mất” chiều ngày 7/4 đã có một tràng pháo tay giòn giã sau câu hỏi “Việt Nam có bắt kịp cách mạng công nghiệp lần thứ 4 không?”.

Đây được đánh giá là tiếng vỗ tay của nỗi buồn. Bởi lẽ, nó là kết quả của việc 67% người trong khán phòng cho rằng Việt Nam không bắt kịp được cách mạng công nghiệp, và chỉ có 33% lạc quan cho rằng có thể bắt kịp được mà thôi.

“Nói Việt Nam có thể đi tắt đón đầu cuộc cách mạng này là lạc quan tếu”, bà Nguyễn Thanh Huyền, TGĐ Công ty May 10 cho biết.

Tuy nhiên, ngược hẳn với suy nghĩ của hầu hết diễn đàn, ông Nguyễn Mạnh Hùng, CEO của Tập đoàn Viettel lại cho rằng với những suy nghĩ như thế là đi ngược lại với tinh thần tiến lên cách mạng công nghiệp lần thứ 4.

“Nếu chúng ta đặt câu hỏi có hay không, mà nghĩ là không thì coi như diễn đàn này có thể kết thúc. Nếu nghĩ rằng 33% là kết quả buồn thì đấy không phải là tư duy cho cách mạng 4.0, 33% là tốt rồi!”, ông Nguyễn Mạnh Hùng cho biết.

Cuộc cách mạng lần thứ 4, theo quan điểm của ông Hùng là việc từ cái A sinh ra một cái B – hoàn toàn mới, chứ không phải là việc cải tiến từ cái A có sẵn.

“Đấy là cơ hội rất lớn cho Việt Nam. Nếu sinh ra B để thay thế A có sẵn thì việc doanh nghiệp có A sẽ tồn tại nhiều nguy cơ hơn một doanh nghiệp vốn chưa từng có A”, TGĐ Viettel nhận định.

Do đó, Việt Nam với nền tảng thấp, nghèo, hạn chế về công nghệ làm ngay một cái mới, chưa từng có là một điều rất thuận lợi.

“Nhiều khi cơ hội đến khi chúng ta quá nghèo, không biết gì. Thậm chí, làm ngược lại những gì chúng ta đang làm thì đấy có thể là 4.0 ngay”, ông Hùng nói.

Lấy ví dụ như việc mua máy điều hoà, ông Nguyễn Mạnh Hùng cho rằng người tiêu dùng chỉ muốn mua không khí lạnh cho 3 tháng, 9 tháng còn lại chiếc máy gần như vô dụng. Do đó, nếu có người bán bán được không khí lạnh thì hẳn đó là cuộc cách mạng.

“Đó có thể là uber của giới bán máy điều hoà”, ông cho hay.

Hay như Internet từng được xem là thành tựu lớn của nhân loại, nhưng hiện tại Internet đã không dùng được nữa. Bởi lẽ, với một câu hỏi được gõ vào thanh công cụ Google sẽ thu được hơn 10.000 câu trả lời mà đa số chúng chưa được kiểm chứng, thậm chí, Google đang đưa câu trả lời dựa trên quảng cáo, nên tính xác tín càng kém hơn.

“Nếu có một group có thể đưa ra 1 câu trả lời xác thực, làm ngược lại cái đang có, thì đấy là cái mới, cái đáp ứng cho cộng đồng”, ông Hùng cho hay.

Do đó, người đứng đầu của tập đoàn Viettel cho rằng đối với cuộc cách mạng lần thứ 4 này, chúng ta phải nghĩ khác đi, không nên đi vào lối mòn cũ.

“Chúng ta nên nghĩ cách mạng thứ 4 là cuộc cách mạng của việc phát hiện nhu cầu, như thế chúng ta sẽ có sức mạnh lớn. Nếu nghĩ là cuộc cách mạng cho người giàu thì chúng ta không có cơ hội đâu, nhưng nếu đây là cách mạng toàn dân, mọi người dân đều tham gia được thì đấy là lợi thế của Việt Nam”, CEO Viettel cho biết.

Ông cũng cho rằng mỗi một làn sóng cách mạng sẽ cho phép 4 -5 nước hoá rồng, do đó, nếu không đón đầu, đi trước thì chúng ta mãi mãi không đón nhận được, chúng ta chỉ có thể có giá trị khi làm những việc người khác chưa làm mà thôi.

Đức Minh

Theo Trí thức trẻ

12 doanh nghiệp Việt trước cơ hội vào chuỗi cung ứng Samsung

Hiện số lượng doanh nghiệp Việt Nam tham gia chuỗi cung ứng cho Samsung tại Việt Nam là 201...

Ngày 5/4, Samsung Việt Nam đã công bố triển khai chương trình tư vấn hỗ trợ doanh nghiệp Việt Nam tham gia chuỗi cung ứng phụ kiện năm 2017.

Theo lộ trình của Samsung Việt Nam, bắt đầu từ năm 2015, doanh nghiệp này tập trung vào các ngành công nghiệp như in ấn, đóng gói và ép nhựa, năm 2017, Samsung sẽ mở rộng phạm vi tư vấn hỗ trợ sang lĩnh vực công nghiệp kỹ thuật cao như điện/điện tử (bản mạch điện tử PCB, loa TV, bộ dây dẫn điện...) để giúp các doanh nghiệp Việt Nam sản xuất các linh kiện điện tử phức tạp có giá trị gia tăng và hàm lượng công nghệ cao trong chuỗi cung ứng toàn cầu.

Samsung Việt Nam cho biết, mục tiêu năm 2017 là sẽ tư vấn cho 12 doanh nghiệp Việt Nam, nâng tổng số doanh nghiệp được tư vấn lên con số 26, tính từ năm 2015.

Đây cũng là lần đầu tiên, các công ty con của Samsung như Samsung Display Việt Nam và Samsung Điện cơ Việt Nam (Samsung Electro Mechanics Vietnam) tham gia vào chương trình tư vấn này.

Samsung cũng sẽ thí điểm áp dụng mô hình để doanh nghiệp cung ứng cấp 1 hướng dẫn doanh nghiệp cung ứng cấp 2, nhằm tạo ra hiệu ứng phát triển lan tỏa trong ngành công nghiệp phụ trợ.

Theo chương trình tư vấn, Samsung sẽ cử các chuyên gia Hàn Quốc giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực công nghệ sản xuất thành phẩm và quản lý chất lượng sản xuất sang trực tiếp hướng dẫn trong 12 tuần.

Các chuyên gia Hàn Quốc sẽ khảo sát, đánh giá các doanh nghiệp Việt Nam trong thời gian 2 tuần và trực tiếp tư vấn, làm việc cùng doanh nghiệp trong 10 tuần tiếp theo, nhằm cải tiến quy trình sản xuất và hoàn thiện các tiêu chuẩn trong việc cung ứng sản phẩm, linh kiện cho các nhà máy của Samsung tại Việt Nam.

Ông Han Myoung Sup, Tổng giám đốc Samsung Việt Nam nói, việc chuyển hướng tư vấn và hỗ trợ sang ngành công nghiệp kỹ thuật cao giúp các doanh nghiệp Việt Nam sản xuất được các linh kiện phức tạp hơn và tham gia vào chuỗi giá trị cao hơn.

Hiện số lượng doanh nghiệp Việt Nam tham gia chuỗi cung ứng cho Samsung tại Việt Nam là 201 (23 doanh nghiệp cấp 1 và 178 doanh nghiệp cấp 2). Các doanh nghiệp này hiện đang cung cấp phụ kiện cho 3 nhà máy của Samsung tại Việt Nam là Samsung Electronics Việt Nam (SEV), Samsung Electronics Việt Nam Thái Nguyên (SEVT) và tổ hợp SEHC (Tp.HCM).

Theo Samsung Việt Nam, dự kiến tổng số doanh nghiệp cấp 1 của công ty sẽ tăng lên con số 29 trong năm 2017. Cũng trong năm nay, Samsung Việt Nam dự kiến đạt bước tiến vượt bậc trong việc tăng tỉ lệ nội địa hóa sản phẩm, từ 35% năm 2014 lên 57%.

Theo Thủy Diệu

VnEconomy

Hiệu quả hoạt động của doanh nghiệp đa cấp rất thấp, trên 50% doanh nghiệp báo lỗ

Đến cuối tháng 3 năm 2017, số lượng doanh nghiệp bán hàng đa cấp đã giảm 30 doanh nghiệp xuống còn 37 doanh nghiệp, giảm 45% so với cuối năm 2015.

Thống kê mới nhất từ Cục Quản lý cạnh tranh ( Bộ Công Thương ) cho thấy, giai đoạn cuối 2015 đến đầu năm 2016, có 67 doanh nghiệp được cấp Giấy chứng nhận đăng ký hoạt động bán hàng đa cấp .

Đến cuối tháng 3 năm 2017, số lượng doanh nghiệp bán hàng đa cấp đã giảm 30 doanh nghiệp xuống còn 37 doanh nghiệp, giảm 45% so với cuối năm 2015. Trong số này, có 15 doanh nghiệp bị thu hồi giấy chứng nhận, 12 doanh nghiệp chủ động chấm dứt hoạt động và 3 doanh nghiệp tạm ngừng hoạt động.

Theo số liệu báo cáo của 37 doanh nghiệp, tổng số lượng người tham gia bán hàng đa cấp tính đến cuối năm 2016 là 637.637 người, giảm 212.363 người (25%) so với cuối năm 2015.

Tổng doanh thu bán hàng đa cấp năm 2016 đạt khoảng 7.800 tỷ đồng, giảm khoảng 200 tỷ đồng so với năm 2015 (giảm 2,5%). Doanh thu bán hàng đa cấp chủ yếu đến từ thực phẩm chức năng (59%) và mỹ phẩm (24%). Doanh thu từ đồ gia dụng chiếm 6.6%, doanh thu từ quần áo thời trang chiếm 2%, doanh thu từ thiết bị chiếm 0.5%, còn lại 8.2% là các mặt hàng khác.

Tổng số hoa hồng và các lợi ích kinh tế mà các doanh nghiệp bán hàng đa cấp đã chi trả cho người tham gia bán hàng đa cấp đạt khoảng 2.400 tỷ đồng, chiếm khoảng 31% tổng doanh thu toàn ngành. Trong đó, giá trị khuyến mại quy đổi thành tiền đạt khoảng 44 tỷ đồng, chiếm khoảng 2% tổng giá trị hoa hồng, tiền thưởng và lợi ích kinh tế.

Báo cáo cũng cho thấy, lợi nhuận sau thuế của ngành chỉ đạt 177 tỷ, tương ứng 2.2% doanh thu. Trong tổng số 37 doanh nghiệp thực hiện báo cáo, chỉ có 11 doanh nghiệp đạt lợi nhuận dương. Một số doanh nghiệp có doanh thu rất cao nhưng tỷ lệ lợi nhuận trước thuế rất thấp (chỉ đạt từ 0.5% đến 3.8%). Tổng số thuế đã nộp về ngân sách nhà nước trong năm 2016 ước đạt 881 tỷ đồng.

Theo đó, Cục Quản lý cạnh tranh nhận xét, phản ứng của xã hội đối với các hành vi đa cấp bất chính hầu như không ảnh hưởng tới doanh thu toàn ngành.

Tổng số hoa hồng và các lợi ích kinh tế khác chi trả cho người tham gia bán hàng đa cấp đạt khoảng 2.400 tỷ đồng, tuy lớn về giá trị tuyệt đối nhưng nếu chia đều cho gần 640 ngàn người tham gia hệ thống thì thu nhập bình quân của người tham gia bán hàng đa cấp là rất không đáng kể, chỉ khoảng 3,8 triệu đồng/người/năm. Điều này cho thấy trong số gần 640 ngàn người tham gia bán hàng đa cấp, chỉ có một tỷ lệ nhỏ là người bán hàng. Số còn lại hầu như không tham gia bán hàng.

Bên cạnh đó, hiệu quả hoạt động của các doanh nghiệp bán hàng đa cấp là rất thấp, lợi nhuận sau thuế đạt trung bình 2,2%, có trên 50% doanh nghiệp báo cáo lỗ. Đóng góp thực sự của các doanh nghiệp cho ngân sách nhà nước là không đáng kể, chủ yếu đến từ thuế giá trị gia tăng do người tiêu dùng chi trả, không phải từ thuế thu nhập doanh nghiệp.

Theo Tâm An

BizLIVE